Showing posts with label trung-tang. Show all posts
Showing posts with label trung-tang. Show all posts

Sunday, October 25, 2015

Trùng tang liên táng

Trùng tang, một khái niệm không còn xa lạ với những thím đọc chuyện ma thường xuyên, nhưng trùng tang và cách hóa giải trùng trang như thế nào thì mọi người còn mơ hồ và sau sự mơ hồ đó hàng ngàn câu hỏi không có câu trả lời xác đáng. Hóa giải trùng tang thực tế không có ma mị hay thần thánh, rùng rợn như các thím đọc trên internet đâu, bởi vì câu chuyện mình kể sau đây là một câu chuyện liên quan đến trùng tang và cách hóa giải trùng tang của dòng họ mình, truyện này mình chứng kiến từ đầu chí cuối nhé .

Ở chương I các bạn đã biết được mảnh đất nhà ông B sát nhà mình rồi, mảnh đất đó giờ vẫn bỏ hoang như vậy, 1 đầu của mảnh đất đó cũng sát nhà bác Q, bác họ mình. Ông nội mình và bố bác ý là 2 ae (ông nội mình có 6 anh em), bác ý gọi bố mình là anh, nhưng nhiều tuổi hơn bố mình. Bác Q khoảng hơn 40 tuổi 1 chút, nhà bác ngay sau lưng nhà mình. Nhà bác trồng rau chở rau ra chợ đầu mối bán hàng đêm, xóm mình ở hay đi chở rau cùng nhau lắm, lên đêm hôm đi rất là đông vui, tiếng người gọi nhau ý ới, đoàn xe nổ máy đi ầm ầm, đi khuất rồi mới trả lại không khí tĩnh lặng của buổi đêm cho xóm nhỏ. Họ Trần nhà mình lớn lắm, cũng phủ nguyên ¾ cái làng nhỏ này, còn các họ Nguyễn, họ Ngô, họ ….rất ít, nhưng chi trên là họ Trần Đình, họ mình chi dưới, họ Trần Văn. Đợt đó bên chi Trần đình có 1 ông bị cảm chết bất ngờ, con cháu làm ma chay bình thường như các đám khác, họ nhà mình thì toàn bộ con trai có gia đình (đầu đinh) xuống thắp nén nhanh an ủi gia quyến, bày tỏ thành kính với chi trên của dòng họ Trần. Bác Q e hợp tuổi với ông bị cảm đó, mọi người khuyên bác không nên đi (dân gian sợ hợp tuổi sẽ bị vong nhập, trêu hoặc tệ hơn là kéo theo xuống âm phủ – tức là chết đó) nhưng bác gạt đi, 1 phần vì ông kia trc cũng giúp bác mối làm ăn, với lại ae trong làng, trong họ mà k đi viếng thì thiên hạ ngta cười cho. Ngày đi chôn ông kia, bác Q cũng đi theo, bác nhận viêc gánh 1 góc quan tài, khi chuẩn bị hạ thổ, tự nhiên bác Q bị ngã xuống cái hố chôn ông kia , không biết do đất trơn hay là do chuyện gì khác. Bác lồm cồm bò dậy và cùng mọi người hạ thổ quan tài và lấp đất như bao đám khác, tiếng khóc rền rĩ, tiếng gõ chuông, trống, kèn ầm ĩ như tiễn đưa người đã khuất về căn nhà mới, nơi an nghỉ cuối cùng.
Không biết các nơi khác như thế nào, chứ chỗ e có nguyên 1 khu đất chôn xác (gọi và Vàn dưới) rồi 3, 4 năm sau đào lên bốc vào sang cát sang 1 khu đất cao khác (gọi là Vàn trên). Khu đất chôn người thì thôi rồi, vùng trũng nên nước ngập suốt, do vậy xác người phân hủy rất nhanh,3 năm là sạch sẽ luôn. Ai đi chân đất vào khu này thấy cảm giác rất kinh chân, đi về kiểu gì cũng bị ngứa chân hoặc lở loét, nước ăn chân . Nhìn kĩ dưới nước còn có váng nổi lên, ko biết có phải váng mỡ người chết phân hủy không nữa . Đầu bãi tha ma có 1 ban thờ được xây bằng gach trát vữa không biết từ bao giờ nhưng e thấy cũng khá lâu rồi, rêu mọc xanh két, thân ban thờ bị sừng trâu, bò cọ vào xước hết, lòi cả gạch ra (trâu bò ngứa sừng là hay cọ vào, cỏ ở bãi tha ma tốt nên ngta hay thả trâu bò ở đây). Mỗi khi có đam ma thì người đại diện của tang gia sẽ thắp nén nhang, bày hoa quả xin phép vong cai quản bãi tha ma đón nhận 1 thành viên mới, coi như làm cái lễ xin phép cấp đất ở trên trần gian đó. Thông thường tụi trẻ chăn trâu toàn lấy trái cây ở đó ăn (e cũng ăn 1 2 lần rồi ), có khi là bà nào đi ngang qua lấy về rồi lại mang sang làng bên bán ở chợ cóc, chợ tạm. Đi vào nơi này mà k để ý là va ngay vào đinh đóng quan tài của những nhà bốc mả vứt lại hoặc đốt k hết, lúc ý chỉ có nước bị bệnh uốn ván rồi chết, kinh bỏ xừ ra . Những quan tài đào lên bốc mả, người ta hay mang ra vứt ở cái hố bom ở ngoài đồng, ngâm cho sạch rồi mang gỗ bán lại hoặc dùng làm ván cho lão đánh xe ngựa chở cát. Ngày bé đi câu cá ở cái hố bom đó, hố bom to lắm, toàn cá rô đồng, con nào cũng béo mụp, đen xì chứ không vàng vàng như ở ngoài ao. Cái hố bom đó cũng có 2 mạng nằm xuống ở hố này do chết đuối (sẽ kể sau). Hố này rau muống nước mọc nhiều, thi thoảng ngta ra đấy hái rồi mang đi bán, mùa hè có bát canh rau muống om sấu hái ở chỗ ngâm quan tài thì ngon hết biết Nghĩ lại thấy ghê, quan tài vứt ở đó nhiều nên có mùi thối cá mới nhiều, thế mà ngày xưa câu về ăn không biết bao nhiêu lần, lại còn làm chả cá để tủ lạnh ăn dần
Sang chuyện của bác Q, sau đám tang ông kia, bác Q vẫn đi chở rau đêm bình thường, cho đến đêm định mệnh đó. Hôm đó e nhớ không nhầm là vào mùa đông, trời lạnh lắm, bác Q chở rau lên chợ đầu mối bán, nhưng chẳng hiểu sao bác đi rõ sớm , 1h30 đêm bác đã đi rồi, chứ mọi khi là 3h đêm cơ. ĐI sớm nên chẳng có anh em, bạn bè đi cùng. Đến lúc người ta phát hiện ra bác Q bị tai nạn chấn thương sọ não, nằm ở ven đường thì gọi điện cho vợ bác để thông báo. Cả nhà bác Q vào viện, đến nơi thì bác vẫn tỉnh như sáo, máu ở tai và đầu chảy ướt hết hai vai, bác Q dặn dò con cái với vợ xong, thì hai mẹ con bác Q ôm nhau khóc, bác Q nói:
– Con đau lắm mẹ ạ, con trưởng bất hiếu không chăm sóc đc bố mẹ, con đi trước bố mẹ nhé . Xong bác Q nhìn 2 chú T, chú Đ (e ruột bác) nói:
– Các chú chăm bố mẹ nhé, thay a dạy bảo con a, a k sống đc nữa r ….
Xong bác Q lịm dần rồi mất luôn, ở quê người ta gọi thế là chết trẻ, chết bất đắc kỳ tử. Bác Q mất đúng 4h đêm, giờ khắc với tuổi của bác. Tiếng khóc nấc lên trong bệnh viện, tiếng con trẻ mất cha, vợ trẻ mất chồng, bố mẹ già mất đi con trưởng, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thật là thê lương.
Chú thích: Bác Q hợp vía với ông bị cảm kia, khi chết ngta đã khuyên bác không đến gần nhưng bác gạt đi và cái chết đã được thông báo trước đó là ngày đưa ông kia đi chôn, bác bị 1 sức mạnh vô hình nào đó đẩy xuống hố chôn. Nếu người nhà chủ động đi xem thầy thì đã hóa giải được, trong đời ai biết được chữ ngờ ….Ông kia bị lính âm phủ tra khảo đau quá, không chịu được nên khai ra tên bác Q, ngày bác Q mất đánh dấu một mốc thời gian ác mộng với dòng họ Trần Văn, nhiều chuyện kinh dị, kỳ lạ xảy ra liên tục trong dòng họ, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh………………….
Bà nội e ngày e còn nhỏ thì khỏe lắm, đi làm đồng phăm phăm, bà hiền lắm, khi e vào lớp 4 thì bà nội e bị cảm,liệt nửa người, không nói được, ai nói bà cũng hiểu, gật hoặc lắc đầu thôi . Ông bà nội e ở với cô M (vì cô M k lấy chồng), nhưng lại ở trên đất nhà e luôn, khi nhà e làm nhà thì cô M xin 1 góc đất cạnh vườn để xây cái nhà con con, ông nội thương cô M ở 1 mình nên cả ông và bà ở với cô. Mọi người đưa bà đi châm cứu nhiều nơi nhưng k khỏi được, bà chỉ có thể di chuyển được 1 nửa người thôi, muốn đi đâu là toàn phải vịn vào tường hoặc cửa mới đi được. E nghe mẹ e kể là đi xem bói thấy bà nội bị là do bề trên quở trách nên hành bà như vậy (ngày trc bà nội theo đạo phật, thờ quan âm, nhưng k biết nghe ai nên đổi đạo, bà theo học đạo Long hoa ở làng bên, đi học được mấy bữa, bà thay tượng quan âm = tượng Long hoa giáo, hôm cả nhà đi cắt lúa, bà ở nhà rê thóc thế là bị cảm, về nhà thấy bà nằm sõng xoài ở sân nắng). CHữa mãi k khỏi được, nên bà e cứ thế sống đến hết đời, kỉ niệm e và bà ngày bé e cũng không nhớ nhiều vì từ lớp 1 đến lớp 5 là e chủ yếu ăn ngủ học ở nhà ông ngoại, ông ngoại nuôi (bố e được ông ngoại xin cho vào đường dây 500kv từ Bắc vào Nam nên đi công tác suốt, mẹ e thì sáng đi làm công nhân, tối về nuôi lợn, nuôi gà nên không chăm sóc e được). Đến lớp 6 khi nhà e xây nhà mới thì e về nhà ở, bố e chuyển công tác từ Tiền Giang ra Quảng Ninh nên 1 tháng về nhà được 1 lần. Từ lúc về nhà e hay thay bố chăm bà nội (mỗi con trai thay nhau trông bà 1 ngày), e nhá cơm rồi bón cho bà ăn, hôm nào mải chơi bón nhanh thì bà kêu là : Nóngggggg, rồi đùn cơm ra , ngày bé thì e cũng k có suy nghĩ gì nhiều, giờ thấy cũng thật là hư đốn . Nhưng lần đấy bác V, chú T và bố e có tranh cãi nhau về đất cát nên căng thẳng lắm, mà bà nội lại ở trên đất nhà e nên chú T cũng ít sang trông bà, toàn ỉ lại cho nhà e thôi, bà nội biết hết nhưng mà k nói được, thi thoảng thấy con cái như vậy, bà toàn chảy nước mắt, mếu máo. Nước mắt rơi từ khóe chân chim chảy ra trên má bà, e càng thương bà nhiều hơn.
Từ lúc bác Q mất, bà nội e yếu dần dần, k thở được bình thường, toàn thở oxi, k ăn được cơm, toàn ăn cháo thôi, nằm 1 chỗ không tiểu tiện bừa bãi. Bố e với bác V trông thì ko sao, dọn bình thường, nhưng lúc đến lượt chú T trông thì chú cáu ra mặt, lầm bầm quát tháo ầm ĩ. Đợt này bố e xin về được Thái Nguyên làm nên sáng đi, tối về nên e cũng đỡ phải chăm bà nội nhiều. Vào một ngày gần cuối năm, e đang học lớp 7, e nhớ như in ngày này vì hôm đó e đang ngồi nghịch cát nhà bà ngoại (bà ngoại lấp ao, thuê xe ngựa chở cát về),e ngồi chơi 1 mình dưới gốc xoài, trời lạnh lạnh âm u, trên cây xoài có một con chim bói cá cứ nhìn chằm chằm e, nhìn kinh dị cực luôn, e lấy ngói ném mà không chịu bay, cứ nghiêng đầu nhìn e, cái nhìn phải nói là ma mị kiểu gì ý . Lát sau bà ngoại e đi đạp xe đạp về, nói không thành câu:
– v ơi, v …bà nội m…. bà nội m chết r…m về ngay đi….nhanh….
Sự ngây dại của con trẻ khiến e bình thản 1 cách lạ, e vào nhà rửa chân tay, chào ông bà ngoại, rồi đạp xe về nhà, e lúc đó chỉ suy nghĩ về hình ảnh con chim bói cá kia thôi, ánh mắt nó cứ ghê ghê, cái nhìn soi mói…..
Về đến nhà, e đã thấy bme e cùng đông đủ mọi người ở đó rồi, bà nội e nằm như ngủ, e đã thấy trên đầu giường có 1 bát cơm,, quả trứng, đôi đũa ở đó rồi, e vào nhìn mặt bà, thấy mặt bà nội dường như có chút gì đó cau có, k hiền hậu như lúc e hay chơi bên bà. Lúc sau thấy ông T (bố của bác Q lấy tờ giấy đôi phủ lên mặt bà nội). E được bme giao nhiệm vụ lên trường cấp 1 đón các e nhà chú T và e gái e về, lúc đó mới hơn 3h chiều. E nghe loáng thoáng người lớn nói chuyện là bà e mất vào giờ dữ, mất ở đây là do trùng tang (bác Q mất chưa được 49 ngày).
Người chết thường có 3 nơi để về, thứ 1 đó là nơi chôn người đó, thứ hai là âm phủ, thứ ba là nhà khi còn sống. Khi mất vào giờ dữ thì sẽ không nhập thổ được, tức là không vào được quan tài, dưới âm phủ sẽ không nhận người (vì nhập thổ được mới coi như là tấm giấy thông hành xuống âm phủ), chỉ có thể lang thang về nhà, ở những nơi mà khi còn sống hay lai vãng đến. Nhưng qua 49 ngày sẽ không được về nhà nữa vì lúc đó thổ công không cho vào, bác Q ở trường hợp đó, tứ là lang thang ở ngoài, ko có nơi nào để đi cả. Bà nội e mất trong nỗi tức tưởi do vậy mặt bà khi mất mới cau có như vậy (người lớn kể vậy). Thứ nhất bà e bị bác Q khai tên họ lên lính trùng lên bắt, thứ hai số bà nội e chưa đến lúc chết nhưng cô T, cô M thấy bà yếu quá nên nghe lời bà H (chị gái của ông nội) gọi sư ở chùa đến niệm cho bà nội e ra đi thanh thản . Nhưng mọi người đâu biết rằng, khi bà đang chống chọi với lính trùng thì người nhà lại cho sư niệm đẩy hồn bà ra, hóa ra chưa tận mạng mà đã giao bà cho lính trùng bắt xuống, mà lại còn dính giờ xấu nữa . Đám tang vẫn diễn ra bình thường trong nỗi tiếc thương vô hạn của mọi người trong gia đình, trong họ.E nhớ là e khóc như mưa khi nhập quan cho bà, người lớn khiêng quan tài bà đẩy lên xuống 8 tám lần, mỗi lần như vậy là lại hô lên 1 câu lớn lắm (e quên xừ rồi) rồi sau đó với bê thi hài bà vào trong, khi chuẩn bị nhập quan thì con cháu, dâu rể khóc như mưa, chồm lên không cho đóng nắp quan tài lại…..tiếng đọc kinh, tiếng kèn, tiếng trống, mùi nến cháy, mùi nhanh khói đặc quánh tạo nên 1 không khí hỗn độn, đặc sệt…e cảm thấy cứ nao nao hết cả người.
Vì là mùa đông nên để tránh khí lạnh, ngta để rơm quanh nền nhà, nơi đặt quan tài của bà, con cháu ngồi quanh quan tài….Khi đến 11h tiếng kèn trống im lặng thì gia quyến ngồi đó, người mệt thì nằm ngủ, người tỉnh thì nói chuyện về lúc xem bói, thầy nói những gì, những gì, thanh niên, trai tráng họp lại bên nhà chú T để lên danh sách nhiệm vụ của mọi người trong họ trong lễ tiếp khách, chôn cất bà e…(A họ e, ông N là đích tôn thì cầm di ảnh, e cầm bình hoa trong có 1 cây chuối con). Đêm đó e nghe được là họ e đã bị dính trùng tang, tức là cứ trong vòng 49 ngày, người này nằm xuống thì sẽ kéo theo người khác. Đang bàn tán rôm rả, tự nhiên có 1 con chim lạ bay từ ngoài vào, đậu ngay di ảnh bà nội e, miệng hót k ngừng , chính là con chim bói cá lúc chiều e nhìn thấy ở cây xoài nhà bà ngoại, vẫn cặp mắt đó, nó nhìn soi mói vào từng người một, và cuối cùng là e cảm giác nó nhìn e lâu nhất, e khẽ nói với mẹ là e nhìn thấy lúc chiều, nhưng mẹ k tin, mẹ e gạt đi bảo là trùng hợp ngẫu nhiên thôi, lát sau nó bay lên bàn thờ, mỏ nó mổ mổ vào bát nhang, tung tóe cả ra , mọi người nháo nhác cả lên, cho là điềm dữ. Bác dâu cả (vợ bác V) lại xua xua tay thì nó lại bay lên nắp quan tài, xô quả trứng rơi xuống đất rồi bay mất hút vào màn đêm lạnh lẽo, đen như mực ngoài kia…….xa xa tiếng chó nhà hàng xóm chu liên hồi như chó sói, e gái e được bố đưa sang nhà bà ngoại vì nó còn bé quá, e thì rúc vào lòng mẹ mà suy nghĩ về hình ảnh con chim ma quái kia rồi ngủ lúc nào k hay……..
Trong giấc ngủ chập chờn, e nằm mơ các thím ạ, nằm mơ thấy bà nội đi vào từ ngoài sân, sau lưng bà e có 2 bóng đen sì sì , không nhìn rõ mặt đi vào, người nhà e nằm, ngồi hết ở cạnh quan tài bà để ngủ, hai bóng đen cứ đi đến từng người một bà e lắc đầu rồi cứ thế đến lần lượt từng người khác….đến chỗ e, e nằm trong lòng mẹ, mắt ti hí để nhìn, tim đập thình thịch thì lại được bỏ qua lượt e, cứ vậy đến hết rồi thấy bà e đi ra khỏi cổng, 2 bóng đen vẫn lừ lừ đi theo đến khi khuất tầm mắt của e. E choàng dậy, nhìn lên tường là 3h đêm, mồ hôi e chảy ướt hết cả áo len, mãi sau này e mới kể cho mẹ e nghe (mẹ e nói là lính trùng áp giải bà về để hỏi xem con cháu rồi bắt đi). Sáng hôm sau 6h mọi người đưa bà ra ngoài đồng, mộ mà nằm sát bác Q, trời lạnh k mưa mà nước ở dưới mộ ngập ¼ hố, 2 ông a họ e (bên nhà khác) ra trước múc hết nước lên, lúc 2 ông ý kể nghe mà nổi hết da gà, do mộ bác Q nằm sát đấy, chắc là nước từ xác bác Q chảy ra thấm vào đất, nước vàng vàng + nước trũng ở đồng mùi cứ tanh tanh, khắm khắm, thôi thối làm cho 2 ông ấy mấy lần suýt nôn, phải lấy rượu xoa lên mũi cho bớt mùi ….Khi ông T ra thắp nhang xin phép cho vong vào bãi tha ma, nén nhang cháy bình thường, nhưng được 1 nửa thì tự tắt, k cháy nữa,điềm của việc không nhập được mộ cho bà nội e . Sau đó các thủ tục chôn cất bình thường diễn ra.

Trong 1 tuần đầu tiên, nhà e luôn có 1 ông sư đến cúng cho bà nội e về nhà ăn, lễ cúng diễn ra ở nhà bác cả, ngày 2 bữa thì phải, e nhớ lễ cúng là: 1 đĩa xôi, thịt gà, cơm, trứng, rượu, nước trắng, 1 món ăn bất kỳ, 2 bình hoa, 1 bình đựnh cây chuối con, 1 bình đựng cành tre. Sau tuần đầu thì nhà tự cúng. Vì là chết do trùng tang nên thời gian này bên họ nhà e họp họ ở nhà bác Trưởng họ, mỗi gia đình quyên góp tiền, đi kiếm thầy về giải hạn trùng tang. Các thím tưởng tượng nguyên 1 dòng họ cả già trẻ lớn bé, ngồi quây quần trong sân nhà trưởng họ thì đông đủ cỡ nào, trẻ con thì nem nép, k dám nói gì vì nghe ma quỷ đã sợ vãi mật. Sau khi chọn được thầy ở trên Hải Dương, hẹn thầy đến để làm lễ giải hạn, trai tráng trong thời gian đó cũng bớt đi chơi khuya,đi làm cẩn thận, hạn chế bia rượu và đi xe máy…(Bố e đợt đó đi xe bus cho lành)……
Tiếppppp…..Đám tang của bà nội diễn ra được 3 tuần thì đến tết, năm đó là tết Ất Dậu (e nhớ kỹ vì năm đó nhà e chẳng ai đi chúc tết cả, ở nhà chơi mà tiền mừng tuổi được có xíu ), nằm ở nhà chán toàn xem hài xuân hinh “người ngựa, ngựa người” cho bớt cái không khí ảm đạm, u ám. Có lần bố mẹ đi chùa hết, e ở nhà (tầm 7h tối) thấy cái băng không tên, lại còn ghi “nhạc sống Hà tây” e bật lên coi, thì định mệnh, nghe tiếng Nguyễn Ngọc Ngạn kể về truyện “ngôi mộ mới đắp” (đầu tiên k biết truyện ma thì nghe cho vui), nghe đến đoạn mở nắp quan tài bà Năm: Kétttttt thì đm nổi hết da gà, chạy lấy cái remote tắt cái thì phụp…nhà e mất điện…e hoảng, chạy từ phòng mẹ e ra ngoài phòng khách để ra sân, chạy ngang ngước nhìn bàn thờ bà nội ở sảnh phòng khách, ánh nến chiếu lên di ảnh bà, thấy ánh mặt bà có vẻ cười cười 1 cách ma mị …..e khụy chân cái, bò bò lết lết ra ngoài sân, thì vừa lúc bố mẹ đi chùa về. Bố kiểm tra thì atomat ở nhà bị nhẩy pha, mất điện….quái lạ, có dùng gì quá đâu mà điện quá tải nhẩy atomat….ngĩ lại rùng hết cả người.
Hôm mùng 3 tết, e chứng kiến tận mắt (e nói sai e làm chó luôn), toàn bộ đại gia đình nhà e qua chùa, cầu an, cô T (có căn) đang ngồi nhắm mắt chắp tay thì tự nhiên người cứ giật giật ngả ngiêng theo 1 vòng tròn, rồi nước mắt chảy ra trước, rồi cô khóc, khóc to lắm, mọi người đầu tiên nghĩ là cô nhớ bà nội nên giữ cô, kêu k được khóc nơi chùa chiền….ông sư đi xuống, nói mọi người giãn ra, ngồi quây lại thành 1 vòng tròn, cô T ngồi ở giữa, ông sư mới hỏi:
– bà Đ phải k ?
Cô T gật đầu, nước mắt vẫn chảy ra. Ông sư hỏi tiếp: Gặp lại con cháu vui không ?vui quá nên khóc đấy ư ? – cô T lại gật đầu.
Lúc này các cô, các thím, mẹ e mới òa nên khóc cùng, rồi từng người hỏi một, cô T chỉ gật và lắc thôi, mắt vẫn nhắm nghiền lại (ông sư bảo do chưa khai khẩu nên không nói được, với cả khi còn sống bà e không nói được nữa nên chỉ có gật và lắc thôi). Đến lúc chú T e hỏi thì cô T mới mở mắt trừng trừng, nhìn vẻ mặt đáng sợ, tay chỉ thẳng mặt k nói gì (chú T hay quát bà nội khi bón cơm, bà ăn hay vãi ra nhà) với lúc chú ý cãi nhau với nhà e chuyện đất cát nên bà nội mới như vậy. Mọi người xin mãi bà mới thôi, còn bố e với bác V hỏi gì thì thái độ bình thường, mẹ e chỉ vào e hỏi: Bà nhận ra ai k ? cô T gật đầu và lấy tay xoa đầu e (lúc ý e thấy sợ lắm). Được 1 lúc thì cô T có vẻ mệt, rồi ông sư dỗ dành nên bà e k nhập vào cô T nữa. Hỏi cô T nhớ gì không, cô nói có, nhưng lúc ý ý chí k kiểm soát đc cơ thể, cứ như có ng khác điều khiển cơ thể mình ý.
Hôm cúng ra tết, ông sư ở chùa qua cúng ra tết cho gia đình, ông nói với mọi người là mộ bà nội bị sụp ở 1 góc, bác V với bố e, chú T ra kiểm tra thì đúng vậy, lại làm lễ để xin đắp thêm đất lên. Còn chuyện chim sâu bay vào nhà bác V thì có thêm 1 lần nữa, nhưng ghê ở chỗ là bay đến cửa rồi nhảy nhảy như là đậu trên cành cây ý, đậu thẳng lên góc bàn thờ rồi, k ai dám đuổi, chỉ nhìn 1 cách dè chừng, 1 lát sau chim tự bay ra ngoài (chẳng biết là bà nội hay chim bình thường nữa)
Nói về họ e khi đó, nhà nào cũng có bùa để phòng thân, tất cả già trẻ lớn bé đều có trong người, trẻ con thì đeo vào cổ, người lớn thì để ở ví, túi quần, người già để đầu giường,lúc nào cũng cảnh giác cao độ. Riêng nhà nào có tang thì chôn bùa với cái lưỡi cày ở cổng để không cho lính trùng theo vong vào nhà. Bùa là 1 đồng 500 màu đỏ, có viết chữ loằng ngoằng màu vàng, bọc vuông vức trong túi nilong kích thước tầm 2×3 thôi. Ông thầy tên Hải (ko biết phải k, e nhớ mang máng) nói:
– đêm ngủ mà ai gọi thì đừng có trả lời, lính trùng nó gọi để bắt vía đấy…
Đợt đấy cả nhà e toàn ngủ chung 1 giường, qua tết thì 2 đứa e bên nhà chú T kêu qua ngủ chung, ông N cũng qua, e gái e nữa, tổng cộng là 5 người ngủ chung 1 giường mới (cái giường hôm bà nội e nằm thì đốt và đem vứt rồi, cái giường mới này để đúng vị trí đấy luôn, khi bà ốm thì đưa bà vào nhà chú T ở để dễ chăm sóc vì nhà chú ở giữa nhà e với bác V). Chả hiểu sao e nằm mấy đêm mà trằn trọc mãi mới ngủ được, mấy đứa nằm cạnh ngủ ngon lành, có hôm mơ thấy bón cơm cho bà nội mà thấy bà cười khàch khạnh nhìn e rồi mới ăn, sợ ơi là sợ .
Trong thời gian này, có hôm bố e đang nằm ngủ trưa thì bị bóng đè trong buồng, mở mắt ra thấy bà nằm ở trên bụng, tay chỉ chỏ mắng mỏ gì đấy, k nghe rõ, bố e vùng lên thì mới tỉnh, mồ hôi ướt đẫm áo. Chú T hay hút thuốc lào, có đêm mò dậy hút 1 bi, đang thả khói vô tình nhìn ra cửa sổ thấy bác Q, bà e đứng cùng 1 lũ nhố lố nhìn từ cổng vào, chú hoảng quá ngã từ ghế xuống, sưng hết cả đầu. Còn bác V e thì đêm ngủ nghe thấy tiếng bác Q gọi:
– a V ơi, cho e hút nhờ bi thuốc, e thèm quá, e đang ngồi ngoài cổng nhà a này…
– a V ơi, ra cổng đi xe rau với e (đi xe rau có nghĩa là chở rau, trước hay đi cùng nhau)
Không chỉ nhà e bị như vậy, mà mấy nhà khác cũng thường xuyên nghe thấy tiếng bác Q gọi lúc đêm, sáng hôm sau mọi người cứ kể lại, nghe kinh dị vãi đái luôn. Ông T (e ruột bác Q) có nghề soi cá, soi ếch, từ dạo có chuyện thì chú hay về sớm, toàn đi từ 6h tối thì 8h30, 9h là về rồi, chú kể có hôm nước mương về, nhiều cá lên chú cố soi thêm tí nữa để mai cho vợ đi chợ, đang dí điện thì Rầm 1 cái, kiểu như tiếng xe máy, ô tô đâm nhau (bác Q trêu), chú T ngẩng đầu lên (trên đầu có gắn đèn soi cá) thấy cái cái xe rau với xe máy của bác Q nằm vạ vật ở trước mặt, cách khoảng 3,4 cái ruộng, bánh xe vẫn còn quay tít….. nhưng đây là giữa đồng không mông quạnh, làm gì có xe pháo gì. Chú T sợ quá quay lưng chạy thẳng luôn, vừa chạy vừa nhẩm nhẩm:
– a sống khôn, chết thiêng phù hộ cho e, đừng hiện hình trêu e làm e sợ, e còn ông bà, vợ con, tội nghiệp e lắm a ơi, a thương e với……..
Chú T cứ nói vậy liên mồm cho đến khi về đến nhà, sau đó ốm mất mấy hôm, cả tháng trời mới dám đi soi cá tiếp.
Thằng D (con chú Q, nhiều hơn e 4 tuổi, nhưng theo vai vế gọi e là a) cũng kể: chú Q hay về thăm nhà lắm, đêm đêm nghe tiếng uỵch cái, như người nhảy tường vào nhà (lúc chưa chôn bùa với lưỡi cày ở cổng thì nghe tiếng mở cổng cành cạch, bật điện lên nhìn thì k có gì), con chó già thì eo ư ử, cứ nhảy lên mừng rỡn như kiểu đùa với chủ. Lúc qua 49 ngày thì gọi được hồn chú Q lên, chú nói: nhiều khi muốn ôm vợ, ôm cháu (con gái chú lấy chồng có con rồi) nhưng sợ cháu nó sợ, nó quấy khóc, rồi chú nói họ nhà mình chưa xong đâu, còn có người phải nằm xuống, lệnh trên xuống rồi, k thể giải được hạn, giờ chỉ đợi ngày thôi. Xong đám này thì phải có thầy cao tay mới giải được hạn trong họ, hỏi ai thì chú không nói được, vì nói thì chính nhà chú sẽ phải gánh cái họa này.
Chú thích cho các thím k hiểu: Theo lẽ bác Q sẽ bắt chú T e phải đi cùng nhưng do bà nội e đang ốm yếu (theo đúng sổ Nam tào là mất sau chú T e 1 tháng, lúc này là đại họa luôn,k chỉ cho gia đình mà còn cho cả dòng họ), người sắp chết có lẽ có linh cảm trước + thêm sự vô tình mà cô T, cô M nghe lời bà H gọi sư đến niệm lên bà nội e đã đi thay chú T (sư ở chùa làng, ngta không chỉ niệm làm phúc, chứ k biết được đại thể như thế nào đâu, dính vào giờ xấu là do trùng hợp ngẫu nhiên),con chim bói cá là lính của thần trùng, mổ chân hương bát hương là để soi mói, tìm kiếm thông tin của gia chủ xem lại người chết đã tới số hay chưa, có đúng người chết do trùng tang hay không, khi phát hiện ra không phải, nó đã xô bát cơm cúng + quả trứng trên quan tài bà nội, bởi vậy khi chú T nhìn qua cửa sổ thấy bà và bác Q đứng cùng 1 đám lố nhố ở cổng là lính trùng, đang tìm cách bắt chú T……Còn 1 mạng nữa, ai là người phải chết ? Trong dòng họ này ai cũng nháo nhác cả lên, nỗi lo sợ từng ngày lớn lên trong từng nhà khi không biết liệu người thân yêu của mình ngày mai sẽ ra sao? Đây như là 1 bài toán có nghiệm nhưng cách giải thì chưa biết…
Tiếp nào…..Qua tết, chẳng mấy mà đã gần hết lạnh, còn 1 đợt rét tháng ba – theo dân gian gọi là rét nàng Bân đó, có câu tục ngữ của các cụ ngày xưa để lại: rét tháng ba bà già chết cóng….Thấm thoắt đã là ngày thứ 46 của đám tang bà nội e, mọi người có vẻ thở phào nhẹ nhõm vì còn 3 ngày nữa là hết 49 ngày, qua được cái hạn 49 ngày là qua được hạn trùng tang. Trong thời gian đó, bác Q và bà nội e đã nhập được mộ không còn lang thang vất vưởng ngoài đường ngoài chợ, hay đợi đêm đến là đứng ở cổng nữa.
Hôm đó, ngày thứ 48, sáng hơi se se mà buổi trưa nắng gắt, thời tiết cực khó đoán, sáng mặc áo khoác đi học trưa chỉ có nước cởi ra buộc ở thắt lưng rồi cong đít đạp xe về. E nhớ như in ngày đó vì nó là ngày thứ 7, e chỉ học có nửa buổi sáng, chiều k phải đi học thêm, về đến nhà, thấy bố mẹ đang phơi quần áo, chăn màn ra ngoài cho thơm nắng, phải rồi, cả tháng nay nồm, ẩm ướt hôi rình ra. Ăn cơm chiều xong, sang nhà ông N rủ mấy ae trong xóm chơi ba cây ăn bi, ngồi dưới tán cây bàng trước cổng nhà a N (2 ae toàn chơi đổi bài, chăn gà, ăn đc bi của bọn kia lại bán lại, cứ 5000 thì 300 viên, vậy mà có mùa bi ăn được gần 200k ). Cổng nhà a N vs nhà chú T chung nhau, hướng ra phía đồng, còn nhà e ở trong cùng lại hướng ra trong ngõ, e sang nhà chú T qua cửa lách con con. Tầm khoảng 3h chiều, trời nổi giông, gió to, đất cát bay mù mịt, sấm chớt ngang dọc cả trời, quả này chắc mẩm mưa to, lũ trẻ tụi e đang tính tắm mưa cho mát (cơ mà mưa đầu mùa độc lắm, tắm hay ốm). Ngồi dưới gốc cây bàng nhìn mọi người hối hả chạy ra đồng che rau, vì lo mưa to sẽ làm cây rau con con bị chết, có nhà xách máy bơm ra sẵn để phòng khi nước ngập thì bơm nước từ ruộng ra ngoài, chống ngập úng cho ruộng. Trời bắt đầu chuyển mưa, mưa rào rát cả mặt, lũ trẻ tụi e bắt đầu chạy ra khỏi tán cây bàng, tắm mưa, môi đứa nào cũng thâm vì lạnh, nhưng vẫn quẩy nhiệt tình, hò hét bài “the cup of life” của bóng đá mà cứ: gâu gâu gâu àlề àlế alê . Chú T gọi e vs a N chạy ra che rau cùng nhưng e mải chơi nên kệ, có a S con bác P (bố bác P là a trai của ông nội), che xong ruộng su hào gần đấy, chạy ra che giúp……tiếng mưa rơi rào rào, tiếng gió gieo ào ào, cây cối ngả nghiêng, trời trắng xóa, tiếng lẫn tiếng trẻ con hò hét, lẫn tiếng người ý ới gọi nhau ngoài đồng, sự hối hả, vội vã trên từng nét mặt từng người, nhìn cảnh đó sao thân thương đến thế, cứ gọi là đậm chất quê……Đang mải mê theo đuổi dòng suy nghĩ thì…….Uỳnhhhh…Oànhhhhhh…..Đoàngggggg 1 tiếng sấm khô khốc vang lên, chớp sáng cả bầu trời, tiếng sét chói lòa, tia sét tức thì rạch ngang như xé toang bầu trời, ngay tức khắc, 2 bóng người ngã xuống như cây đổ, nhẹ nhàng ….cảnh vật như tua chậm trước mắt của lũ trẻ tụi e, tiếng ong ong xa xăm trong lỗ tai, bầu không khí như đặc quánh lại….tiếng la hét thất thanh của cô A – vợ chú T vang lên….ngừng hết những việc còn dở dang, mọi người trên đồng ruộng lao ào ào, về phía chú T và a S, e và a N vẫn còn hơi choáng váng vì tiếng sét kinh hoàng đó, song tụi e vẫn lanh chanh chạy xuống ruộng hóng hớt, bỏ mặc lũ kia đang co rúm người vì sợ. Chú T thì chỉ bị ngất tức thời do tiếng vang của sét, chứ k bị sét đánh trúng, còn a S thì……chết ngay tại chỗ, đúng…chết tươi luôn, mắt mở trừng trừng, để ý ngón tay còn hơi giật giật .
K biết người chết do sét đánh ở nơi khác có bị cháy đen không nhưng e đảm bảo người a S k bị làm sao cả, chân tay, mặt mũi bình thường, lúc mọi người đỡ a lên người a vẫn còn hơi ấm, trên đỉnh đầu có duy nhất 1 vệt màu hồng to bằng ngón tay cái. Vợ a S thì chỉ có biết gào lên, bò lê lết từ ruộng su hào đến chỗ a S nằm xuống, chân tay mặt mũi dính đầy bùn…..Mọi người tức tốc bế a S vào tán cây bàng, người thì lấy tay ép ngực, hô hấp nhân tạo nhưng tất cả sự nỗ lực là vô vọng, chỉ còn là con số 0, a S đã ra đi mãi mãi……….
Cái tin a S bị sét đánh chết gây náo loạn một vùng quê, chưa hề có tiền lệ nào ở xã ghi nhận trường hợp sét đánh như thế này. Người làng trên làng dưới nghe tin kéo xuống đông hơn cả hội, người xa lạ đến chia buồn thì ít, kẻ đến xin số tuổi đánh lô, đánh đề thì nhiều, thật là mạt hạng. Chiều hôm đó cuộc họp họ diễn ra nhanh chóng, trưởng họ ra quyết định như sau: 1 mũi gồm các cô, các bà được điều đi xem thầy tức tốc, 1 mũi gồm cánh già già, trung niên ở nhà chuẩn bị hậu sự, ma chay, đám viếng, cáo phó, 1 mũi thanh niên trai tráng được điều ngay xuống bãi tha ma đào hố sẵn để chôn sớm vào ngày mai và đi mua xi măng, sắt thép (phi 8 thì phải), dây thép gai B40 (y như đội phản ứng nhanh, mỗi người tự động làm việc đc giao)…. Do tục lệ chỗ e là chết trẻ, bất đắc kỳ tử thì quan tài k đc để trong nhà, mà để ngoài sân, khi đưa ma, nhập quan thì bố mẹ người chết k đc đi theo hay có mặt lúc đó. Mọi người thống nhất phương án là sáng mai cho 1 lớp tre đực xuống dưới hố rồi để quan tài lên trên, buộc chặt nắp quan tài bằng dây thép (gồm nhiều sợi bé xoắn với nhau), bện thép 6 phi và 8 phi thành hình chữ U, úp xuống quan tài rổi đổ xi măng + đá lên trên rồi mới lấp đất, cắt cử thanh niên trong họ trông coi từ 10h đêm đến 4h sáng hằng ngày.….
Lúc đó rộ lên tin đồn ghê rợn là thờ cánh tay phải (đàn ông tay phải, đàn bà tay trái), chân, đầu của người chết do sét đánh sẽ mang lại giàu sang cho những người làm giàu bất chính, chính xác là hành ngề ăn trộm (giống chuyện Ngôi mộ mới đắp – Nguyễn ngọc ngạn)….gia đình a S lo sợ bị bọn đào trộm để ý nên quyết định đổ bê tông cho ngôi mộ a S. Đêm hôm đó mọi người túc trực bên nhà a S, đứa bé con gái a S (bị thiểu năng, k nói được) cứ nằng nặc đòi nằm dưới gầm quan tài a S, ai bế nó ra nó quẫy đạp cực kỳ khỏe luôn. Đang có khách viếng, người lớn trói chân và tay nó lại, đưa cho mấy bà cô ôm, ko cựa được. Lát sau tầm 11h mọi người trong họ tụ lại ngồi kể lại thầy phán ntn, xâu chuỗi sự việc thì con bé kia tự dưng rít lên liên hồi, 2 hàm răng nghiến chặt: Cccchếêêêtttttt, chếtttttt, chếttttttttttt , vẻ mặt ngơ ngơ vô hồn, rồi lại cười khành khạch 1 mình khiến ai hôm đó cũng phải nổi da gà, thương cảm cho gia đình nhỏ của a S (vợ a S đi cấp cứu vì k chịu nổi cú sock).
Cái chết của a S như 1 mảnh ghép còn thiếu mà bác Q đã nói….âu cũng là cái số. Trong vòng chưa được nửa năm mà xảy ra 4 cái chết trong một dòng họ, trong đó 2người chết trẻ, thử hỏi k đau đớn sao được ? k tang thương, k bi ai sao được? Nỗi lo sợ, lo sợ những thứ mà mắt thường đâu có nhìn thấy, lo sợ cảnh giác từ những điều mơ hồ, khiến cho tinh thần ai cũng mệt mỏi.
Sáng sớm hôm sau đám tang a S diễn ra như kế hoạch, ai cũng xót thương cho sự ra đi đột ngột của a S. Chú T thời gian sau đó cũng hay trợ giúp 1 phần kinh tế cho nhà a S, chắc chú cũng áy náy về sự việc đã xảy ra, đúng là họa vô đơn chí. Tối nào cũng có 1, 2 bàn phỏm ngồi nhà a S để xua đi không khí chết chóc, tang thương, cứ cách 1 tiếng thì lại có 4 thanh niên, trai tráng đi 2 xe máy túc trực phi xe xuống bãi tha ma lượn vài vòng, rồi lại phi xe về. Cứ như vậy cho đến hết 49 ngày đầu tiên.
Lần này họ nhà e quyết định xuống chùa Hàm Long đón sư thầy về giải hạn, sư thầy khuyên nên để 3 vong họ nhà e lên chùa Hàm Long, để ở nhà thì hậu quả khó lường lắm, sau đó ông sư lấy một ít tàn hương của bàn thờ 3 bác Q,bà nội e, a S cho vào 3 túi nhỏ riêng. Đoạn thầy nói người đưa thầy xuống bãi tha ma, 3 cái mộ chôn san sát nhau, hoa vương vãi, đất mới cỏ còn chưa mọc lên, thầy rút từ trong cái bị 3 gói nhỏ (chắc là bùa) cho vào 3 cái lọ con con hoa văn màu xanh nước biển rồi bảo người nhà nhét thật sâu vào đất, khi nào bốc mả thì thầy tận tay tháo gỡ 3 lọ đấy ra cho. Ngoài ra trong bất kỳ 49 ngày sau khi rời 3 vong lên chùa, mà đêm hôm có tiếng gọi cửa, gọi tên thì cũng đừng trả lời, bởi vì đấy là lính trùng giả giọng người nhà để bắt thêm người. Xong xuôi về nhà trưởng họ ăn bữa cơm thân mật (thầy ăn chay đúng hiệu luôn, chỉ ăn đậu phụ và cơm, rau). Thầy nói:
– thằng S chết k phải là do trùng tang nhưng mọi người k biết nên gán cho nó là cái chết trùng tang, nó chết bởi vì nó bị trừng phạt, nói đoạn thầy kể: có phải năm 2002 nó tự lấn trang trại gà ở ngoài đồng ra thêm đúng k ?, chỗ đấy ngày trước là cái gò chết trận của các binh lính thời xưa, đáng lẽ ra nó phải bốc từng bộ xương 1, rồi rửa sạch sẽ, chuyển lên 1 nơi rồi thờ cúng người ta đàng hoàng, đằng này nó kệ, nó cứ gom hết vào với nhau để ở góc ao…vong ngta phá đứa con gái nó kia kìa, thành dở dở ương ương tội nghiệp con bé, nó k sống thọ như người bình thường đâu, nhưng làm ơn làm phúc thì cứ nuôi dạy nó tử tế, sống có thể dở dở ương ương nhưng khi chết đi nó như bình thường, ai tốt với nó nó tốt lại, còn không thì coi chừng, có duyên mới làm con cháu trong nhà. Vừa rồi nó còn xây nhà vệ sinh ngay chỗ đấy, còn nghe thằng nào chôn bùa ở đó nữa, vong ngta uất hận thì ngta ám cho chỉ có chết…..đấy vừa rồi là chết do trời phạt nhé. Bà Đ (bà nội e) với thằng Q cho lên chùa để hưởng lộc chùa, xóa cái hạn trùng tang, còn thằng S cho lên chùa để sám hối. Mai cho người dỡ nhà vệ sinh ra, bới hài cốt và tẩy rửa cho lên khu đất cao để chuộc tội. Quả đúng như lời ông kia nói, đào sâu khoảng 70-80 cm thấy toàn xương đen, nhưng mà toàn xương vụn, mủn., chắc từ lâu rồi xếp đầy 2 cái tiểu con. Xong xuôi chính tay bác trưởng họ rửa ráy rồi đem ra bãi Vàn trên để thờ cúng. Hiện nay ngày tảo mộ, họ nhà e vẫn tảo mộ, thắp hương cho 2 ngôi mộ đó, dù k biết của ai……..Hết

Monday, October 19, 2015

NHỮNG CÁI CHẾT TRÙNG TANG

Tôi có một năng lực kỳ lạ, có thể nhìn được những ý niệm còn sót lại trên thế giới này.
Đối với tôi, năng lực đó giống như một sự nguyền rủa. Chỉ cần chạm nhẹ một chút, ngã tư trước mặt kia có bao nhiêu "thứ" không phải người: anh thanh niên người đầy máu me đầm đìa nằm gục trên chiếc xe phân khối lớn, một chị bán rau quả bị xe tải đâm vào, một em bé bị bỏ rơi toàn thân tím tái kiến bu vào cắn xé... Những hình ảnh đó là sự thật, chỉ là nó đã diễn ra rất lâu rồi. Bởi vậy, tôi luôn cẩn thận đeo găng tay, tránh tiếp xúc với đồ vật hay người lạ.
***
BÓNG MA TRÊN CÂY GẠO
- Rầm!

Đừng lo, không phải động đất đâu, đó là gia đình chiến thôi.
- Ông đừng mê tín nữa! Con đã nói bao nhiêu lần rồi. - Bố tôi hét lên, gân xanh nổi lên cuồn cuộn hai bên thái dương.
- Vâng, tôi cổ hủ, tôi lạc hậu. Tôi dọn đi đây, không làm chướng mắt anh nữa. - Khuôn mặt già nua của ông nội đỏ bừng lên giận dữ hét trả lại.
- Con không có ý đó. - Bố tôi mặc dù cáu tiết nhưng vẫn cố dịu giọng.
- Tôi biết, tôi sẽ ra đi im lặng, không để anh bị mất thể diện đâu.
Ông nội bắt đầu gom đồ dùng cá nhân. Nhìn phía sau, trong ông nhỏ bé gầy gò đến tội nghiệp. Chuyện nguy hiểm rồi đây.
- Ông đi thật à? Hôm nay cháu nấu món canh nấm ông thích nhất đấy. Tiếc quá! Haz..zz.. - Tiếng xào nấu trong bếp cùng mùi thức ăn thơm lừng tạo nên hiệu ứng tuyệt vời khiến ông nội ngừng tay ra chiều ngẫm nghĩ.
- Canh nấm à? Thế thì ta ăn xong bữa cơm tối rồi sẽ đi. Ông nội quay lại phòng khách, ngồi vắt chân trên ghế, đọc báo.
Sau bữa ăn, mọi người sẽ cùng xem tivi và không ai nhắc đến chuyện chuyển đi nữa. Tôi đoán vậy bởi nó đã được diễn đi, diễn lại không biết bao nhiêu lần. Sau bữa ăn, ông nội về phòng, đóng cửa cái rầm. Bố tôi day day trán rồi cũng cầm áo khoác đi ra ngoài.

Xem ra, lần này có vẻ căng thẳng thật đây. Tôi bật tivi xem bản tin thời sự địa phương một mình.
"Nhiều người dân địa phương cho biết: Gần đây, cây gạo trong ký túc xá Vùng Hồ xuất hiện nhiều hiện tượng ma quái. Sự kiện đang gây sự hoảng loạn lớn cho học sinh nội trú trường quốc tế này. Vụ việc vẫn đang trong quá trình điều tra".
Đây rồi, chủ đề chính của vụ tranh cãi giữa hai người đàn ông trong gia đình tôi. Có nhiều dị bản khác nhau, nhưng đầy đủ và chi tiết nhất vẫn là phiên bản Rybak đã kể trong căntin trưa nay:
- Bọn mày biết không? Cây gạo ký túc xá trường mình có ma đấy! Tối qua, một đôi khóa trên đang hẹn hò bỗng xuất hiện một bóng trắng mờ mờ đung đưa trên cành cây như bị treo cổ ấy.
Ali Khan chen vào:
- Mà cái cây gạo ấy cũng kỳ lạ lắm nha, chưa ai thấy nó ra hoa, ra lá lần nào, tháng trước, trường mình định dời đi để xây thêm thư viện, Minh – cáu – kỉnh...
Tôi lừ mắt nhìn. Cậu ta liền gãi đầu:
- À, ý mình là thầy giám thị xung phong cầm rìu chặt, mới nhát đầu tiên đã lăn ra bất tỉnh. Từ vết chém, chảy ra dòng nhựa đỏ như máu. Không ai dám đụng đến nó nữa.
- Thật sao? Cả bọn phấn khích cùng tò mò.
- Tốt rồi, thầy giám thị sẽ không phải thức đêm rọi đèn đuổi người nữa. Tôi vơ vội sách vở rồi chạy đến lớp Toán năng khiếu.
- Ê, còn vụ cầu cơ tối nay, tham gia không? - Kyomi nói với theo.
- Không!
Ông nội thường nói: Qủy không đụng vào người thì cũng đừng trêu ngươi quỷ. Tôi không hoàn toàn theo chủ nghĩa duy vật, cũng không ủng hộ thuyết duy tâm. Nhưng tôi nghĩ, cũng đúng với quan niệm của tôi, người không đụng ta, ta không đụng vào người. Những trò cầu cơ, ma lon hay khiêng xác, tôi không muốn thử.
Ông nội đối với sự việc lần này thì nhất quyết cho rằng đây là linh hồn chưa được siêu thoát nên đang tìm cách báo oán. Còn bố tôi đứng trên quan điểm khoa học nói rằng: trong không trung có rất nhiều phân tử, các phân tử này cũng có khả năng lưu giữ hình ảnh, nhưng chúng luôn vận động, hợp rồi phân tán rất nhanh. Lúc nào sự sắp xếp của chúng trùng hợp với thời điểm trước đây sẽ tái hiện lại hình ảnh đã xảy ra vào thời gian đó.
...
***
Sáng hôm sau, tôi vừa vứt cái cặp to oành vào tủ gửi đồ đã thấy bọn Rybak rệu rạo mò tới trông chả khác gì lũ Zoombie trong game hoa quả nổi giận:
- Hi. Sao?
- Forever and one. Sợ thật! - Ali Khan chẳng để ý hình tượng ngồi phịch xuống đất.
- Sao, hỏi được danh tính của ma nữ rồi à?- Tôi giúp cậu ta cất đồ.
- Bọn này cố gắng chong mắt thức đến nửa đêm, lén lút mãi mới thoát khởi tầm mắt của Minh – cáu – kỉnh, thành công tiếp cận cây gạo bày bàn cơ, thắp nhang. Đọc xong bài vè hồn xong thì...
- Tiếp đi Rybak, đang gay cấn mà. - Tôi tò mò.
Rybak đưa mắt nhìn Kyomi đầy ý nhị rồi im bặt.
Kyomi đóng tủ đồ cái rầm, rồi cáu kỉnh:
- Vâng, là tôi, tự nhiên ngất xỉu, hại hai ông phải vác về phòng.
Nói xong, hất lọn tóc xoăn ra sau vai rồi quay lưng đi thẳng về phía lớp học. Rybak và Ali Khan giương đôi mắt giăng đầy tơ máu do mất ngủ đầy nhìn tôi:
- Đâu chỉ vậy, còn được mời ghé thăm phòng giám thị viết bản kiểm điểm và chép 100 lần nội quy. Một đêm kinh hoàng.
...***
BỐN CÁI CHẾT
Hầu hết học sinh trong trường quốc tế không thích thầy Minh bởi thầy rất nghiêm khắc. Nghe tin thầy nghỉ phép một ngày, không cần biết lý do gì, lũ học sinh nhốn nháo muốn nổi loạn lâu nay mừng ra mặt, hứa hẹn một bữa Pạc – ty ra trò. Kyomi vừa phết sơn móng tay vừa cằn nhằn với tôi về việc móng tay, móng chân nhanh dài ra. Mới cắt tối trước, sáng hôm sau đã dài ra rồi.
Tôi cũng háo hức vụ Party lắm, nhưng hơi chạnh lòng bởi tôi biết lý do thầy phải nghỉ. Bác Vỹ – anh trai thầy đột nhiên bị tai nạn đường sắt mà qua đời. Trước đó một tuần, chú Điệp – em họ thầy cũng mất do điện giật.
Mọi người trong làng tôi nói, bà Vức – mẹ thầy chết vào giờ trùng tang nên nhà còn nhiều người nữa phải đi theo. Mới được hai tuần, mộ bà còn chưa xanh cỏ, trong nhà đã thêm hai lần giăng trắng màu khăn tang.
Xong Party ở trường, tôi về nhà, vừa kịp chứng kiến cảnh ông nội đóng sầm cửa phòng đầy tức tối. Bố tôi đang ngồi ở phòng khách, có vẻ mệt mỏi.
- Con chào bố! Lại chuyện gì vậy ạ?
- Trong khi bố đang cố gắng giải thích với dân làng rằng cái chết của bác Vỹ và chú Điệp là do tai nạn thì ông nội con lại đứng về phía họ nghĩ do trùng tang, phải đào mồ, yểm bùa vào quan tài – Bố tỏ rõ vẻ bất lực
– Con rửa tay rồi ăn cơm đi, ông và bố đã ăn rồi.
- Dạ, vâng!
Tôi cất cặp rồi gõ cửa phòng ông. Không thấy mở, tôi bèn lên tiếng:
- Là cháu đây, ông mở cửa đi.
Cửa liền mở. Tôi đi vào, ngồi xuống cạnh ông.
- Ông à, trùng tang là cái gì vậy ạ?
- "Trùng tang" là cách nói người chết phạm phải năm hoặc tháng, giờ xấu do đó linh hồn không thể siêu thoát nên cứ quanh quẩn trên dương thế, bị "Trùng khảo" tra hỏi rồi "trùng" sẽ lần lượt "bắt" theo từng người thân trong tộc.
- Ông đã bao giờ thấy "trùng khảo" chưa ạ?
- Rồi, nó giống quạ, nhưng to hơn quạ rất nhiều. Trước đây, vùng này còn là đất hoang, mỗi khi có người chết phạm giờ "trùng tang" mà không được yểm bùa, nửa đêm "trùng khảo" sẽ đậu trước mộ người đó, mỗi khi nó "Quạ" một tiếng, ở dưới mộ phát ra một tiếng "Óe" trả lời. Ấy là nó đang tra khảo người ở dưới mộ kia về dòng tộc mình.
- Vậy nếu không tránh khỏi chết vào giờ "trùng tang" thì phải làm sao ạ?
- Ngày xưa, nếu phạm vào "trùng tang", người ta sẽ dán lá bùa kỵ vào đầu quan tài để "trùng khảo" sợ mà không dám quấy nhiễu. Nhưng nay, chả còn ai tin vào, cũng rất khó tìm được người biết làm bùa. Ông nội thở dài.
...
Tôi cầm một tô đầy ăm ắp cơm và thức ăn ra phòng khách, vẫn thấy bố ở đó.
- Bố ăn cơm với con!
- Bố ăn rồi. Ông đi ngủ chưa? Ông có nói gì với con không?
- Dạ, rồi ạ! Ông kể cho con nghe về "trùng tang" và "trùng khảo".
Trán bố tôi hơi nhăn lại. Tội nghiệp bố, tôi sắp đề cập đến vấn đề khá mệt mỏi.
- Bố này, giả sử, con chỉ giả sử thôi nhá, nếu có thêm vài vụ như thế này nữa, bố có tin vào "trùng tang" và "trùng khảo" không ạ?
- Bố tin.
Tôi mở to mắt hết cỡ nhìn, không tin vào tai mình.
Bố xoa đầu tôi nói tiếp:
- Bố sẽ tin nhưng theo cách của khoa học. Theo lý thuyết sóng điện từ và trường năng lượng: "Trong mối quan hệ giữa người chết bị "trùng tang" và người bị "trùng bắt" không có sự tiếp xúc xác thịt trực tiếp nên tất yếu phải có phần sóng vô hình của đôi bên tham gia vào. Đó có thể là một hiện tượng cộng hưởng sóng mang tính chất huyết thống, dòng họ. Do tần số khác nhau nhiều nên theo lý thuyết về nhạc, loại cộng hưởng này mang tên cộng hưởng Harmonic. Đó là cơ chế cộng hưởng Harmonic hình thái huyết thống".
- Còn lý thuyết nào phổ thông hơn không ạ? - Tôi gãi đầu.
- "Trùng tang" là sự trùng hợp mang tính ngẫu nhiên. Trong đó, bản chất của sự trùng hợp là luật số lớn trong lý thuyết xác suất và thống kê. Định luật này đơn giản có thể hiểu là: "Với một mẫu xét đủ lớn, bất kỳ hiện tượng kỳ lạ nào cũng có thể xảy ra".
- Vậy tại sao đúng vào giờ "trùng tang" lại hay diễn ra những vụ ấy, còn "trùng khảo" nữa?
- Còn một cách hiểu khác, "trùng khảo" là một loại trùng sinh ra trên xác người chết trong một điều kiện không khí, nhiệt độ đặc biệt và nó sẽ ký sinh và phát triển trên những vật chủ có cùng huyết thống. Bằng cách nào đó, dân gian biết và lưu truyền cách tính thời gian xuất hiện điều kiện đặc biệt ấy, gọi là "trùng tang". Cách hiểu này cũng có thể giải thích được tại sao những người trong dòng tộc bị chết sau đó. Sao vậy?  – Bố hỏi khi thấy mắt tôi sáng long lanh ngưỡng mộ.
- Bố giỏi quá!
***
ẾM BÙA GIỜ SỬU VÀ NGÔI MỘ KHÔNG TÊN
Không phải tôi ăn mắm, ăn muối, nói ra câu nào độc câu ấy. Lời tôi giả dụ từ hôm trước đã thành sự thật. Vy – con gái của bác Vỹ treo cổ trên cây gạo trường tôi. Phía cảnh sát không phát hiện điểm gì nghi vấn, cho đây là vụ tự tử. Người trong làng tôi lại xôn xao, vậy là nhà bà Vức chỉ còn thầy Minh và ông Vức. Không tính đến giả thuyết "trùng tang", thì học sinh trong trường đều tin rằng do áp lực học tập. Có một người không tin vào điều đó, Ali Khan. Chúng tôi đều biết cậu đang để ý Vy. Nguyên một buổi chiều, tôi và Rybak yên lặng ngồi bên cậu trên sân thượng. Rất lâu sau, cậu đưa cho tôi một chiếc vòng cổ, rất dễ để nhận ra đây là vòng đôi.
- Mình không tin! Cô ấy vừa nhận lời làm bạn gái mình hôm qua.
Tôi tháo chiếc găng tay, cẩn thận cầm chiếc vòng. Là Vy đang tỉ mỉ xâu kết những hạt đá, những chữ cái vào dây vòng. Nụ cười trong lành giữa nắng mai cùng khuôn mặt đỏ bừng, ngượng ngùng đưa cho Ali Khan chiếc vòng.
Tự nhiên, cảm thấy buồn, một nỗi buồn lạnh lẽo thấm sâu vào trong xương tủy. Tôi nắm chặt chiếc vòng nói:
- Mình cũng không tin!
Chúng tôi đến cây gạo, không dùng găng tay nữa, tôi chạm tay vào thân cây, nhắm mắt lại, tập trung tư tưởng, nói lên những hình ảnh đang lướt qua đầu:
- Mình thấy rồi, một vùng đen tối, tóc cô ấy buông xõa, có đeo huy hiệu của câu lạc bộ Origami. Cô ấy đang đung đưa trên cây bởi một sợi dây.
- Đúng rồi. - Rybak khích lệ.
- Có một bàn tay.
- Sao? - Ali Khan và Rybak như hét lên.
- Có một đôi bàn tay đang nắm sợi dây thừng.
- Của ai? - Bọn Rybak cùng nín thở.
- A ...a ...a...
Tôi ôm đầu, lăn lộn trên bãi cỏ trong đầu là hình bóng hai bàn tay màu đen như khói đang cầm sợi dây thừng dần dần kéo lên. Nhưng cố gắng thế nào cũng không nhìn thêm được gì.
Chúng tôi nhìn nhau, vậy những người kia có phải là "tai nạn"?
Chúng tôi ào đến sở cảnh sát, nơi bố tôi làm việc. Tôi đã nói với các bạn, bố tôi làm thanh tra chưa nhỉ? Sau khi nghe tôi nói về những gì mình nhìn thấy, bố đưa tôi đến hiện trường những vụ tai nạn trước. Tôi nhìn thấy một đôi bàn tay từ phía sau đẩy bác Vỹ xuống đường ray. Tôi nhìn thấy một đôi bàn tay đóng cầu giao khi chú Điệp sửa điện. Tôi nhìn thấy bà Vức cố với gần đến hộp thuốc trị tim nhưng có một đôi bàn tay đẩy nó ra xa; bà Vức chết trong kinh hoàng. Một đôi bàn tay chìm trong bóng tối. Như vậy cởi ra được một nút thắt không liên quan gì đến "trùng tang", lại buộc thêm nhiều nút thắt mới bởi hung thủ không để lộ chút dấu vết nào và cũng không tìm ra được động cơ gây án bởi nhà bà Vức từ trước đến nay không gây thù oán với ai, rất được dân làng yêu mến.
Hai ngày nay, Kyomi nghỉ học. Chúng tôi đến ký túc thăm và kể cho cô ấy nghe về chuyện vừa phát hiện được. Cô trùm kín chăn rên rỉ:
- Mình nghĩ mình bị quỷ ám rồi.
- Sao?
- Dạo này, móng tay, móng chân mình dài nhanh bất thường. Tối nào cũng cắt, nhưng đến sáng lại dài ra như vuốt quỷ. Hình như đêm nào mình cũng ra ngoài hay sao ấy, sáng dậy, chân mình lấm lem đầy đất và cỏ dại. Mình sợ lắm...
- Từ khi nào thì bị vậy?
- Từ sau đêm cầu cơ.
Chúng tôi chột dạ nhìn nhau:
- Bỏ chăn ra cái đã. Cậu nghĩ làm như vậy sẽ tự tử thành công do thiếu oxi à?
- Không! - Kyomi hét lên rồi lại run rẩy. - Không, trên trán mình hình như còn nhú sừng nữa.
Rybak không kiên nhẫn giật phăng tấm chăn đi. Chúng tôi cùng hít phải ngụm khí lạnh. Kinh khủng hơn những điều tôi đã được nghe cô ấy kể. Kyomi gầy khô một cách thảm hại, nước da vốn trắng lại càng trắng không sức sống, móng tay dài nhọn hoắt, đôi bàn chân nhỏ có vài vết xước do cỏ gai để lại. Trên trán có cái gì đang nhú ra. Dù không nói ra, nhưng chúng tôi đều nhận ra, trông cô bây giờ chẳng khác gì biểu tượng devil. Kyomi hoảng loạn ôm mặt khóc.
Đêm, Ali Khan, Rybak và tôi cẩn thận rình bên ngoài phòng Kyomi đề phòng có chuyện gì xảy ra. Qua nửa đêm, vẫn không có chuyện gì. Đến lúc buồn ngủ, ngáp chảy nước mắt thì cửa phòng cô đột nhiên bật mở. Kyomi trong bộ váy ngủ dài màu trắng, mái tóc xoăn buông xõa che gần hết khuôn mặt, bước ra ngoài với đôi chân trần. Toàn thân cô như toát ra hơi lạnh lẽo khiến chúng tôi rùng mình. Cơn buồn ngủ bị thổi bay không còn tung tích.
Chúng tôi lặng lẽ giữ một khoảng cách, bám theo Kyomi đến phía cuối làng. Tôi hình như biết lại không dám nghĩ tiếp, phía cuối làng tôi là nghĩa địa. Bàn chân trần của Kyomi dẫm trên những bụi tầm gai, lướt qua vài ngôi mộ và dừng trước một gò đất nhỏ vốn bị lau dại che kín. Trên đó cắm vài que nhang. Chân nhang còn rất mới. Cô cúi xuống vuốt ve gò đất một cách âu yếm rồi nói bằng thứ âm điệu xa lạ:
- Con yêu, mẹ sắp trả hết được mối thù cho con rồi. Sẽ rất nhanh thôi.
Kyomi cắm nhang lên gò đất hoang. Gió thổi lạnh buốt làm nghĩa địa như khẽ lay lay. Chúng tôi nhét cả tay vào miệng để không hét lên. Bỗng cô ấy quay phắt về phía tôi. Tiếng cười quỷ dị vang lên, hòa trong gió rít. Trong khoảnh khắc đó, toàn thân tôi bị đông cứng, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Trong đầu duy nhất một ý nghĩ ông nội vẫn nói nghe ma khóc còn hơn thấy quỷ cười.
Khói hương mờ mờ lan tỏa, đến khi cử động được thì đã không thấy bóng váy trắng đâu. Chúng tôi hoảng hồn chạy đi tìm, cả nghĩa địa vắng ngắt, về phòng Kyomi cũng không thấy.
Cả lũ đành về nhà tôi, nhờ sự giúp đỡ của bố. Bố vô cùng giận vì sự liều lĩnh vừa rồi của chúng tôi. Lần đầu tiên, ông nội và bố đứng cùng một chiến tuyến. Đột nhiên, ông lên tiếng hỏi:
- Lúc Kyomi rời phòng có phải tầm 1 – 3 giờ không?
Chúng tôi gật đầu. Ông hoảng hốt:
- Bị ếm bùa giờ sửu rồi!
Bố vội khoác áo gọi cho các chú trong đội tìm người. Chúng tôi túm tụm lại nghe ông kể về ếm bùa giờ sửu. Người bị dính phải thứ gì không trong sạch sẽ bị quỷ dữ chiếm linh hồn vào giờ sửu. Qua 49 ngày nếu không thoát ra được sẽ vĩnh viễn thành quỷ dữ. Từ ngày cầu cơ đến giờ đã 46 ngày rồi.
Nói về ngôi mộ bị bỏ quên trong nghĩa trang, ông bỗng thở dài:
- Là nó?
- Ai vậy ông?
- Cách đây gần 50 năm, một đứa trẻ sinh ra ở làng này có mái tóc trắng như cước, lông mày cũng trắng, da đỏ hồng, đồng tử hồng. Dân làng cho là quỷ dữ hại chết bố từ trong bụng mẹ nên đã treo cổ nó trên cây gạo.
- Người hành hình còn sống không ạ? Người đó có liên quan gì đến nhà ông Vức không ạ? - Tôi chợt lóe lên một ý tưởng, phải có sự liên kết nào đó.
- Người đó qua đời lâu rồi, cũng không có liên quan gì đến dòng tộc nhà ông Vức.
- Mẹ đứa bé còn sống không ạ? - Rybak run giọng hỏi.
- Người mẹ bị trói ngay dưới gốc cây gạo, khi đứa bé chết, mới được thả ra. Ngay đêm đó, người mẹ tự thiêu tại gốc cây gạo. Khi dân làng chạy đến cứu thì chỉ còn một đống tro tàn.
Tôi rùng mình không dám tưởng tượng. Thật kinh khủng.
- Đó không phải là quỷ dữ! Đứa bé đó chỉ bị bệnh bạch tạng thôi. - Ali Khan bất bình.
- Là quỷ dữ, nó đã mang bao tai họa cho cái làng này. Từ khi sinh ra, bố nó vong mạng, hỏa hoạn xảy ra triền miên, chưa bao giờ làng lại khốn đốn như vậy. - Ông tôi không thừa nhận.
- Không phải, đứa bé đó vô tội! - Rybak không kiềm chế hét lên.
...
Cuộc tranh cãi nảy lửa cho đến tận sáng. Mặt trời đỏ hồng hắt lên cửa kính bỗng nhiên thật nhức nhối đôi mắt như màu máu. Chúng tôi đến lớp học trong tâm trạng hoang mang, lo lắng cực độ. Kyomi dường như đã bốc hơi khỏi thế giới này.
***
ĐÔI BÀN TAY TRÊN CỬA KÍNH
Nửa đêm, tôi không tài nào ngủ được. Đột nhiên nhìn ra ngoài cửa kính thấy rõ ràng đôi bàn tay thon dài in trên đó. Kinh hoàng khiến không khí trong lồng ngực bị rút sạch, cuống họng đột nhiên đông cứng không thể gào lên, trơ mắt nhìn đôi bàn tay đó. Thời khắc nửa đêm yên tĩnh đến rùng rợn, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, nghe được tiếng mồ hôi lạnh nhỏ giọt hai bên thái dương. Phía sau nó vẫn là một khoảng tối vô cùng. Đôi bàn tay dần dần biến mất, chỉ còn in vết mờ mờ. Tôi như được hồi sinh, hét toáng lên:
- A... A... A...
Ngay lập tức, bố và ông nội xô cửa lao vào. Nằm trong lòng bố, tôi khóc òa lên. Bao nhiêu hoảng sợ, kinh hoàng trong mấy ngày qua được bộc phát.
Tôi chẳng còn tâm trí đến trường nên theo bố đến phòng nghiên cứu. Chờ dài cổ cuối cùng cũng có kết quả, tôi dựa vào cửa phòng nghe lén thôi, bố sợ tôi bị dọa nên kiên quyết không để tôi dính dáng gì đến vụ án.
- Sao rồi? Có phát hiện được gì không? – giọng bố tôi.
- Rất kỳ lạ, vô cùng kỳ lạ! – Giọng chú ở phòng nghiên cứu.
- Sao?
- Không có dấu vân tay người.
- Có thể hung thủ đeo găng tay.
- Cũng không có dấu vết của găng tay. Tóm lại, trên đây không hề có dấu vết nào của con người, không vân tay, không có dịch tế bào... nhưng lại có một chất dịch rất kỳ lạ. Cậu đoán xem.
- Là nhựa cây gạo? - Bố tôi phỏng đoán.
Tôi cũng nín thở chờ đợi, tim đập liên hồi đến mức tôi suýt hét lên: "Im đi nào!"
- Chính xác!
Giờ thì tim tôi đã vọt ra khỏi lồng ngực thật rồi. Bố mở cửa đã thấy sắc mặt tôi tái nhợt, chân tay lạnh ngắt run rẩy, ngay lập tức hiểu liền, day day trán, thở dài thườn thượt.
Bố đưa tôi về nhà, đặt lên giường, kéo chăn đắp. Bố nắm chặt tay tôi nói rằng:
- Thẳng thắn nhé, trong lòng bố cũng rất hoang mang, nhưng bố chắc chắn một điều, bố rất yêu con. Bố sẽ bảo vệ công chúa của bố cho dù bất kỳ chuyện gì đang xảy ra. Con tin bố chứ?
- Dạ.
- Vì vậy, tất cả những gì con cần làm là nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Bố luôn bên con. Con yêu ạ!
Bố hôn lên trán tôi.
- Cái này là của mẹ con. Nếu con tin quỷ dữ có thật thì hãy nhớ một điều: không có gì chiến thắng được tình yêu của mẹ dành cho con.
Tôi ngủ thiếp đi trong vòng tay ấm áp của bố. Tôi tin lời nói của bố. Bởi mẹ mất khi sinh tôi nhưng trong nhà khắp nơi đều có ảnh Người. Bố làm cả những công việc của mẹ và nói với tôi:
- Nếu là mẹ con, mẹ con sẽ làm tốt hơn thế này.
Mỗi buổi tối, bố luôn không quên kể chuyện về mẹ rồi hôn lên trán tôi nói rằng:
- Cái này là của mẹ.
Nhờ vậy, tôi tin rằng, mẹ luôn hiện diện bên cạnh tôi.
NGƯỜI MẸ VÀ LINH HỒN QUỶ DỮ
Tôi thấy đầu đau điếng, giật mình thấy hai tay đang siết cổ ông nội vội buông lỏng ra. Ông nội ho khù khụ. Bố tôi vẻ mặt vô cùng kinh hoàng hết hỏi tôi rồi quay sang hỏi ông có sao không?
Tôi vội gỡ găng tay chạm vào ông nội chợt hiểu ra mọi chuyện. Tôi như người mộng du, từ từ bước trên hành lang dài tối om đến phòng ông nội. Ông hỏi tôi dậy rồi có đói không. Tôi không trả lời, bước đến siết cổ ông. Ông giãy dụa, tôi nhìn được hình ảnh tôi qua đôi đồng tử của ông: Ánh mắt vô hồn, tóc rối buông xõa che gần hết khuôn mặt. Cả căn phòng vắng lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc, trên đó, kim dài và kim ngắn đã vạch mốc 12 giờ đêm. Rồi bố hét lên, giằng tay tôi ra không được, liền vơ quyển sách dày cộm của ông đập cốp vào đầu tôi. Rồi mọi chuyện tiếp theo ra sao thì đã biết.
Tôi run rẩy, phải chăng tôi đã mộng du rồi giết người hàng loạt? Tôi thật không muốn sống nữa. Đôi bàn tay này đã giết bao nhiêu người vô tội rồi? Môi ông nội và bố tôi đang mấp máy mãi không nên lời. Thật vất vả cho họ, biết dùng từ gì để nói với kẻ giết người là con cháu mình đây? Rồi bố tôi cũng lên tiếng, một cách khó nhọc:
- Sau lưng con có in một bàn tay.
Tôi sững người rồi lột phăng áo ngoài. Bàn tay chạm vào dấu vết đang dần biến mất. Lòng ngập tràn phẫn hận.
- Nào, đừng hòng trốn thoát. Ra đây ngay!
Những hình ảnh trong bóng tối hiện ra rất nhanh. Tôi giật mình, chết rồi! Hôm nay đã là ngày thứ 49. Tôi lao như bay ra khỏi nhà. Bố gọi:
- Con đi đâu?
- Con phải đến cây gạo ngay, không kịp nữa rồi.
- Đừng chạy bộ nữa, lên xe bố chở nhanh hơn.
Tôi đến nơi đã thấy Kyomi, cười man rợ:
- Tôi đã thề sẽ dùng chính đôi tay này trả thù ông. Tôi đã để cho đứa con trai của ông giết hết người thân của ông. Hôm nay, tôi sẽ cho ông biết cảm giác của tôi 50 năm trước. Tôi sẽ treo cổ nó trước mắt ông.
Nhìn qua vai cô, tôi thấy ông Vức hoảng loạn tột độ, còn thầy Minh lại từ từ tiến về phía Kyomi như một con rối.
Tôi hét lên:
- Không!
Bố đã lao đến giữ thầy lại. Hai người vật lộn khá quyết liệt. Bình thường, bố tôi sẽ dễ dàng khống chế được nhưng hôm nay, thầy Minh đột nhiên mạnh khác thường.
- Con bé này, ta đã không đụng vào mi. Mi lại hết lần này đến lần khác làm hỏng chuyện của ta. Đi chết đi!
Tôi cảm nhận được luồng khí tà ác len lỏi xâm nhập vào từng chân tơ, kẽ tóc, da đầu tê rân rân. Khí thế cuồn cuộn bức người, tôi thấy vô cùng áp lực, khó thở. Dần dần ngã xuống, khi mắt sắp khép lại, tôi thấy bố tôi dùng hết sức vật ngã thầy Minh lao đến. Tôi nằm trong vòng tay bố, nước mắt bố rơi trên mặt tôi rất ấm.
Tôi nhìn thấy mình được bao bọc bởi một luồng ánh sáng trong lành.
Một giọng nói nhẹ nhàng mà tôi vẫn mơ tưởng hàng đêm:
- Tôi biết, cô rất yêu thương đứa bé vì tôi cũng là một người mẹ. Nhưng người mẹ thật sự sẽ không vấy bẩn tình yêu thiêng liêng đó dù là oán hận bởi họ luôn muốn dành cho con mình những gì thánh thiện nhất, bao dung nhất, tốt đẹp nhất. Cô hãy buông bỏ hận thù, hãy giữ nguyên vẹn hình ảnh người mẹ trong mắt con mình.
Hai dòng lệ lấp lánh chảy xuôi trên gò má Kyomi. Chiêc sừng trên đầu cô hóa thành luồng sáng phóng thẳng lên trời.
- Mẹ?
- Phải, mẹ luôn muốn nói với con điều này từ rất lâu rồi: "Mẹ yêu con!"
- Con cũng yêu mẹ! – Hình ảnh mẹ nhạt dần. Tôi hốt hoảng – Mẹ, mẹ đừng đi!
Mẹ cúi xuống hôn lên trán tôi rồi nói:
- Mẹ không đi đâu cả, mẹ luôn bên con. Nhưng con cần phải tỉnh dậy, bố đang rất lo lắng.
Ánh sáng tan ra thành đốm nhỏ như đom đóm mùa hạ rồi biến mất trong bóng tối. Bên tai tôi còn vang câu nói: "Hãy nhớ, mẹ rất yêu hai bố con!".
Hình ảnh đầu tiên tôi nhìn thấy khi mở mắt là khuôn mặt bố thương tâm cực độ rồi nhanh chóng chuyển thành vui mừng tột cùng, trông rất tội nghiệp.
- Con yêu bố! – Tôi ôm bố thật chặt – cái này là của mẹ, mẹ bảo, mẹ rất yêu bố.
Bố siết tôi thật chặt, nghẹn ngào không nói nên lời.
***
BÌNH MINH SAU ĐÊM DÀI
Kyomi đã bình thường trở lại. Thầy Minh tự thú về 4 vụ án mạng, nhưng đã bắt đầu có dấu hiệu của bệnh tâm thần.
Còn ông Vức thì quy y cửa phật. Ông tin rằng quãng đời còn lại có thể rũ bỏ phần nào nghiệp chướng ông đã gây ra trong quá khứ, đồng thời cầu cho linh hồn đã khuất được an nghỉ. Ông thú nhận đã yêu người phụ nữ ấy đến hóa cuồng, tìm mọi cách phá hoại hạnh phúc của bà. Khi đứa trẻ bị bệnh bạch tạng ra đời, chính ông buông lời dèm pha, phóng hỏa làm cho dân làng tin là do quỷ dữ, ép bà phải tận mắt nhìn đứa con của mình bị giết.
Sau chuyện này, ông nội đã không còn mê tín cực đoan nữa, bố cũng không phản bác chuyện tâm linh nữa và gia đình chiến nhà tôi cũng ít xuất hiện.
- Bố nghĩ sao về chuyện lần này? Bố đã tin là linh hồn có thật?
- Ừm, bố nghĩ là, khi chết đi, một phần nào đó của não người vẫn hoạt động, phát ra những trường sóng trong không gian, tìm kiếm những người có cùng trường sóng với mình. Trường sóng này gọi là ý niệm. Ý niệm mạnh hay yếu sẽ tùy thuộc vào con người ta lúc sống còn điều gì mong muốn chưa thực hiện được.
- Có khả năng này sao?
- Sao không? Giải phẫu mới chỉ khám phá được 1/10 bộ não thôi.
...
Bạn nghĩ sao? Trên không trung, bay lượn trước mắt bạn, bên cạnh bạn, đằng sau bạn đều có vong hồn, à, ý tôi là các trường sóng ấy. Chúng đang tìm mọi cách kết nối với bạn. Một ngày nào đó, có trường sóng trùng hợp với trường sóng của bạn, bạn sẽ như thế nào?